
[CGP] Nơi quy tụ các Cao thủ chém gió, Sáng tác gia, Fans truyện từ khắp nơi về làm loạn! |
| | Bài gửi | Người gửi | Thời gian |
|---|
mem mới ne2k. monq được làm wen zới pà kon cô pác..!!!!!!!!!!! | Quỳnh | Today at 11:01 am
| Hana to Yume | otakuchan0505 | Today at 12:22 am
| [Tình cảm,gia đình,tình bạn]Đừng bước qua nhau như người xa lạ,anh nhé(once a lover) | LiliaPham | Yesterday at 7:12 am
| Đăng ký truyện sáng tác | LiliaPham | Mon Jun 17, 2013 3:50 pm
| Ngủ quên trong giấc mơ [Mystery] | Nho đại nhân | Mon Jun 17, 2013 7:29 am
| tớ là mem mới :D rất vui được làm quen vs cả nhà | Beexinh | Sun Jun 16, 2013 4:11 pm
| CHUYỆN NÀNG CÔ ĐƠN | Móm Ròm | Sat Jun 15, 2013 10:21 pm
| Gửi đến những mem nào ở TPHCM - Tuyển nhân viên phục vụ nhà hàng tiệc cưới | Phudutinh | Mon Jun 10, 2013 10:56 am
| Thánh ca và ác quỷ | vampire_miyu | Sun Jun 09, 2013 7:35 pm
| Vào đây xem nào :)) | lyz_lonely_0o0 | Thu Jun 06, 2013 3:01 pm
| 1.2.3!!!! Điểm danh | bjkute007 | Thu Jun 06, 2013 12:40 pm
| Hội trường chào đón mem mới | bjkute007 | Thu Jun 06, 2013 12:07 pm
| ♥♥♥ Phố Devil ♥♥♥ - Tiểu Vũ | ngoxmua96 | Wed Jun 05, 2013 8:59 pm
| TÊN NGỐC VÀ NHỮNG NỮ HOÀNG CÙNG NGÔI TRƯỜNG VÔ ĐỐI | bjkute007 | Wed Jun 05, 2013 3:46 pm
| TIẾU DIỆN VƯƠNG GIA, LÃNH ĐẠM VƯƠNG PHI (Hoàn) | Quỳnh | Sun Jun 02, 2013 1:06 pm
|
|
|
THIÊN THẦN KHÔNG CÓ CÁNH
5
5
35
| |
| Tác giả | Thông điệp |
|---|
Vic Chém Xoắn Khó Đỡ


 Tổng số bài gởi: 848 Điểm bài gởi: 1136 Yahoo: keodang242
Kim cương: 107 Birthday: 24/02/1994 Ngày tham gia: 30/03/2012 Xuân xanh: 19 Đến từ: Đảo Thiên Đường Châm ngôn sống: Đời là cái đinh - Tình là cái que - Người yêu là con vịt què - Loe ngoe đập phát chết ^^ Bang hội: Hội độc thân 12C4
 | Tiêu đề: THIÊN THẦN KHÔNG CÓ CÁNH Fri Mar 30, 2012 8:52 pm | |
| First topic message reminder :Tác giả: Flynn
Hiện trạng: on giong
Dành cho : all mem
Lời nói đầu Đầu tiên xin có lời chào tới tất cả readers, mình chưa có nhiều kinh nghiệm viết truyện nên mong các bạn đọc và cho mình ý kiến giúp mình có thể viết tốt hơn. Chủ trương của mình là viết hay và cố gắng hay viết, mình mong các bạn sẽ giúp mình trưởng thành hơn nữa trong cách viết bài để mình có thể thỏa mãn niềm đam mê của mình. Thân mến. o0oFlynno0o
| "CHAP MỘT : | | | - Dậy ngay con bé hư hỏng này!!!! - Làm gì mà ba la lối om sỏm vậy, con sớm mà ba cho con ngủ chút nữa đi mà - Biết mấy giờ rồi không đại tiểu thư của tôi, còn 15’ nữa vào lớp đấy - Aaaaaaaaaaaaaa !!! điên mất thôi, sao ba không cho người nên gọi con sớm hơn…………. Đó là điệp khúc ngày nào cũng vang lên trong căn biệt thự sang trọng nhất của thành phố. Nó Hạ Vi không ai khác chính là thủ phạm của một chuỗi âm thanh lạ tai này. Năm nay nó đã tròn 17 tuổi và là người thừa kế duy nhất của một võ đường nổi tiếng và một chuỗi các nhà hàng, khách sạn. Ba nó chính là chủ tịch tập đoàn Thái Sơn – Hạ Thái Sơn, ông hết mực yêu thương và chiều chuộng cô con gái độc nhất của mình. Nó làm vệ sinh với tốc độ của ánh sáng và lao ra cổng nơi có sẵn chếc xe riêng ba nó với bữa sáng trên tay. Chỉ những hôm có nguy cơ muộn học như gôm nay nó mới chịu đi chung xe của ba nó,không bình thường nó vẫn thích tới trường bằng xe buýt hơn. Chiếc xe đỗ lại cổng trường Royal, trường dành cho những học sinh nhà có điều kiện kinh tế và có lực học khá giỏi, khi đồng hồ báo hiệu đúng giờ vào học của nó. Vậy là xong! Cổng trường đã khép lại, dám cá với mọi người nếu là người khác thì đã phải bỏ cuộc nhưng nó là Hạ Vi – đai đen karate vậy nên rất nhẹ nhàng nó đã phi thân qua cổng để vào lớp. Lớp mà nó theo học là một lớp chọn nên 2/3 dân số lớp này là con trai, nhưng nó vẫn dễ dàng tìm được chỗ đứng của mình trong lớp này. - Tình yêu lại ngủ nướng rồi, hôm nay vẫn đi bằng đường không vào trường à?- tiếng nhỏ Mỹ Linh 1 trong 2 con bạn thân nhất của nó với một giọng trong trẻo lên tiếng khi nó vừa đặt chân vào tới cửa lớp. - Haizzz còn chưa kịp ăn sáng nữa nè! - Hôm nay sớm hơn hôm qua những 30 giây đấy !- nhỏ San San cô nàng kĩ tính nhe răng cười với trên tay cầm chiếc đồng hồ bấm giờ. - Kỉ lục mới được xác lập của Hạ Vi nè bà con ơi! - …………………………….. - ………………. - ……….. Cứ như vậy nó chỉ có được chút yên tĩnh khi GVCN lớp bước vào lớp. nhưng cũng chỉ có vậy là nó lại gật gù với những lời cô giảng rất chăm chú nhưng thật ra là nó ngủ gật. Trong giờ nào cũng vậy, nó cũng một tai nghe cô giảng còn một tai thì nghe nhạc và ngủ mà thôi. Nhỏ San San và Mỹ Linh phục nó sát đất vì hay ngủ trong giờ học mà nó vẫn có thể đạt được những điểm số siêu cao trong các bài kiểm tra sát hạch phân lớp lại hàng tháng của trường này để trụ lại lớp chuyên Hóa này. Nói vậy nhưng ngôi trường này cũng khá thoải mái về kỉ luật. trong trường không hiếm các cặp đôi đã đính hôn. Ngôi trường này được các gia đình chọn cho con em họ theo học; chúng có thể làm quen, kết bạn thậm chí là hẹn hò và kết hôn với học sinh trong trường để có thể phát triển sự nghiệp của gia đình trong tương lai. Cũng với mục đích đó, ba Hạ Vi muốn nó nhanh chóng hẹn hò với anh chàng nào đó để ba nó có thể yên tâm. Nó sở hữu một thân hình mà bất cứ cô gái nào cũng mong ước: khuôn mặt thanh tú không chút tì vết, đôi mắt đen láy phẳng lặng như mặt hồ và hàng mi dầy sẵn sàng dìm chết bất cứ tâm hồn nào đi lạc vào đôi mắt ấy; cùng mái tóc dài như dòng suối. Ngoại hình như vậy đáng lẽ nó phải có một tình yêu thật đẹp. Nhưng trái lại nó không những không yêu ai mà còn thẳng thừng từ chối tất cả những anh chàng muốn làm quen với nó vì lý do siêu củ chuối: “ Xin lỗi, mình vẫn chưa quên được mối tình đầu của mình”. Không phải nó kiêu căng nhưng thật sự nó không thể xóa được hình ảnh của người đó ra khỏi trái tim mình để đón nhận một người con trai khác. Miên man với dòng suy nghĩ của mình nó không nghe thấy tiếng chuông báo hết giờ học buổi sáng, nó giật nảy mình khi có 1 bàn tay vỗ mạnh vào vai đi kèm một giọng nói lanh lảnh: - Hồn ơi, về mặt đất đi đừng mãi trên mây thế, tới giờ ăn trưa rồi - Hết cả hồn! Đã hết giờ học sáng rồi sao? Hạ Vi ngơ ngác hỏi nhìn 2 cô bạn thân của mình. - Vâng thưa chị,đã hoàn toàn tỉnh táo chưa? Xuống căng tin mua gì ăn đi tôi đói lắm rồi nè! – vẫn là Mỹ Linh nói. - ừm đi thì đi-nó ừa nhăn nhó mặt mày xoa bụng vừa nói. - Từ từ đã hai nàng, hôm nay mình làm Obento đủ cho cả 3 người lại có cả sinh tố hoa quả nữa nè. Im lặng mãi giờ San San mới nên tiếng trên mặt bàn cũng xuất hiện 3 hộp Obento nhìn cực ngon mắt và nhiều màu sắc. Chỉ đợi có thế nó và Mỹ linh cười toe thầm biết ơn cuộc sống này đã cho 2 đứa cô bạn thân tỉ mỉ này. Giờ nghỉ trưa tại trường chúng nó thường kéo nhau xuống căng tin hoặc mang đồ ăn do người nhà làm hoặc đôi khi là do San San làm ra khu vực cấm của trường. Thực ra đó là khu vực thuộc sở hữu riêng của 3 đứa nó là một khu vườn hoa rộng với những bãi cỏ xanh mướt. Ba gia đình là ba nhà tài trợ lớn nhất của trường nên khu vực này chúng được tự do sử dụng không một ai có quyền can thiệp kể cả Ban Giám Hiệu của nhà trường cũng không một học sinh nào của trường được tới gần đó. Một bộ bàn ghế xinh xắn màu trắng được đặt trong một cái đình nhỏ có mái che xung quanh trồng rất nhiều hoa. Đây là nơi lý tưởng cho giờ nghỉ trưa và để nói chuyện của 3 đứa. - Vi nè, nghe tin gì chưa? Thuận Phong lại bắt đầu việc xây dựng một võ đường y hệt nhà bà để cạnh tranh đấy! – San San nhìn nó hỏi – liệu hắn có gây khó dễ gì cho gia đình bà không? - Chuyện này đúng là không thể không đề phòng được nhưng cũng không nên lo lắng quá dù sao chuyện hắn muốn đối đầu với nhà mình cũng không phải là mới đây – nó trả lời trấn an cô bạn của mình - ừ tôi nghĩ bà nên nhắc chú cẩn thận. - Mình biết rồi mà. - Có chuyện gì mà nghe hai người nói với bộ mặt hình sự thế hả? Mà Thuận Phong là ai vậy? – đến lúc này cô nàng Mỹ Linh mới nên tiếng vì không hiểu chuyện gì cả; có chuyện gì khi mình không ở Việt Nam vậy?. Mỹ Linh đã sang Pháp trong thời gian 3 tháng theo một chương trình trao đổi học sinh của Royal và một trường ở Pari. Nó cũng được chọn nhưng không đi ví muốn ở lại chăm sóc cha ba nó và giúp ba quản lí tập đoàn. - Linh không biết gì cũng đúng. Chuyện dài lắm, để San nói cho Linh biết vậy, có được không Vi? - Ba đứa mình có chuyện gì mà phải giấu chứ? Bà cứ từ từ mà nói chuyện với Linh đi nhé, tôi muốn ngủ một chút nha – nó trả lời và lăn ra ngủ một cách rất thoải mái trên chiếc ghế sal lông nhỏ màu trắng dành riêng cho vua ngủ như nó. - Vậy thì nghe nè Linh. Chuyện là……………….. ………………………………. ……………….. ……… ……………………… Nhờ những gì mà San San kể cho Mỹ Linh nghe ta biết được như sau: Thuận Phong là cậu chủ của công ty An Phát, một trong những đối thủ chính của tập đoàn Thái Sơn. Thuận Phong mới trở về nước, từ nhỏ hắn đã được nhà gửi sang Mỹ. Anh ta trở về nước và hoàn thành chương trình PTTH tại trường Sunshine. Ngôi trường này khác hẳn với Royal. Tuy theo sát Royal về thành tích học tập của học sinh nhưng Sunshine rất ít được con các gia đình có điều kiện cho con em mình theo học do Sunshine tập trung nhiều học sinh khá nghịch ngợm và ngang bướng. Thuận Phong sau khi về nước đã không theo học tại Royal như gia đình sắp xếp. Nhưng con người anh ta cũng rất lạ, chỉ sau một tuần nhờ vào những thành tích học tập cao chót vót và tài năng của anh ta trong thể thao mà anh ta đã trở thành thủ lĩnh vủa Sunshine. Không chỉ có vậy anh ta còn rất hay có mặt và tham dự vào công việc của An Phát, anh ta coi Hạ Vi là cái gai trong mắt và luôn tìm cách gây khó dễ cho võ đường nhà nó. Giờ nghỉ trưa nhanh chóng qua đi, cả ba quay lại lớp học mà không biết được điều bất ngờ đang đợi cả ba trong lớp. Cô Nguyễn Minh Nguyệt GVCN của lớp trong lớp với một học sinh nam làm cho nó và hai cô bạn mắt tròn mắt dẹt nhìn cô. San San và Mỹ Linh nhanh chóng nhận ra sự thay đổi sắc mặt của nó khi mà nó đã nhìn rõ mặt nam sinh kia. Mặt trắng bệch ra, nó không thể thốt nên lời gì cả, cả San San và Mỹ Linh chưa bao giờ phải chứng kiến sắc mặt nó như vậy từ 2 năm trước, 2 người lo lắng nhanh chóng đưa nó về chỗ ngồi. Lúc này, khi chuông báo giờ học chiều chính thức bắt đầu, cô Minh Nguyệt bắt đầu nói: - Cả lớp chú ý, đây là Gia Anh học sinh mới của lớp ta. Bạn mới về nước nên cô rất mong lớp mình có thể giúp bạn nhanh chóng hòa nhập với môi trường học tập mới. - Chào cả lớp mình là Trịnh Gia Anh, mình rất vui khi được học chung với các bạn – vừa dứt lời anh ta không quên nở một nụ cười không thể hoàn mĩ hơn với các nữ sinh dưới lớp. Các nữ sinh ngây ngất vì vẻ đẹp của anh ta và nhìn anh ta như thể một tuyệt phẩm của tạo hóa. Trong khi đó cá 3 người không hề bị ảnh hưởng bởi vẻ đẹp của anh ta. Chắc ai cũng biết đó là 3 người nào rồi : nó và 2 cô bạn. San San và Mỹ Linh sau khi nghe tên và nhìn kĩ nam sinh mới chuyển tới thì đã hiểu vì sao nó lại có sắc mặt như vậy, cả 2 nhìn nó lo lắng. Nó không để ý tới San San và Mỹ Linh, như các nữ sinh khác trong lớp nó nhìn anh ta chăm chú nhưng không phải là một ánh mắt ngưỡng mộ mà là một ánh mắt đầy đau khổ và u sầu. Một đôi mắt đẹp nay ai nhìn vào lúc này cũng phải thấy lạnh người. Trên kia, anh ta vẫn vậy, với khuôn mặt chưa bao giờ bị xóa nhòa khỏi trái tim nó. Vẫn đôi mắt biết cười ấy, vẫn vầng trán rộng thông minh ấy và chiếc mũi cao cao ấy, anh ta đứng đó nhìn nó với ánh mắt khó hiểu, ánh mắt ấy như phủ một lớp sương mù không cho ai nắm bắt được tâm trạng của anh ta. Đã 2 năm anh ta bỏ nó mà đi không 1 lời từ biệt. Trong thời gian ấy nó vẫn đợi anh ta trở về nhưng không hề có một chút tin tức của anh ta. . Nhìn anh đã trưởng thành hơn, đã người lớn hơn đặc biệt nhìn anh trong những tia nắng chiếu xiên vào lớp học làm nó tưởng anh là thiên sứ; và rồi từ lưng anh sẽ mọc ra đôi cánh đôi bạc đưa anh khỏi tầm mắt nó như một giấc mơ. Nhưng chẳng có một đôi cánh nào cả anh vẫn ở đó thân hình dong dỏng cao với mái tóc hơi xù hoang dại một chút nhưng cũng có vẻ cao ngạo của một hoàng tử khiến cho người đối diện anh có cảm giác chỉ có thể nhìn thấy anh mà không thể chạm tới như thể một ảo ảnh. Nó chưa bao giờ thấy mình yếu đuối đến vậy. vết thương lòng tưởng như đã lành nay sự xuất hiện của anh lại làm vết thương ấy rỉ máu. Nó mơ màng không còn nhận thức được mọi vật xung quanh, không còn nghe cô Minh Nguyệt nói gì trên kia nữa. Nó không hề nhận thức được rằng anh đã được xếp chỗ ngồi cạnh nó. Cô Minh Nguyệt xếp chỗ như vậy cũng do trong lớp đã không còn chỗ trống nào cả, một chỗ duy nhất đó là chỗ ngồi cạnh nó. Cũng từ đây cuộc đời của nó và anh có sự thay đổi rất lớn. Cả buổi học, nó không chú ý tới những lới giảng của GV bộ môn, nó cũng không hề nhìn anh thêm lần nào nữa, nó không đủ tự tin rằng bản thân mình có thể bình thản khi nhìn vào đôi mắt của anh lần nữa mà che giấu nổi cảm xúc của bản thân. Điều khiến nó đau lòng hơn cả là anh tỏ ra không quen nó. Hai năm đợi chờ, hai năm hi vọng vậy mà nó đã thu được gì? Một con người giàu tình cảm luôn quan tâm nó trước kia đã đi đâu mất thay vào đó một người bạc tình bạc nghĩa. Sau buổi học trời đã đổ mưa nó đã về nhà bằng cánh nào, không nhớ nữa. Nhưng có một điều chắc chắn ngày hôm ấy khi nó đặt chân vào đại sảnh của biệt thự thì nó đã ướt sũng. Lúc này, ba nó cũng đã về nhà nhìn thấy khuôn mặt chan hòa nước mưa kèm nước mắt của nó mà ông thấy lòng mình quặn thắt lại. Chưa bao giờ ông chứng kiến đứa con gái độc nhất của mình lại như vậy, hay đúng hơn từ ngày mẹ của Hạ Vi mất đi vì một tai nạn giao thông thì ông chiều chuộng Hạ Vi hơn, chăm sóc cho nó nhiều hơn. Trong mắt ông chưa bao giờ nó cho ông thấy một Hạ Vi suy sụp như ngày hôm ấy cả. Ngay cả lúc Gia Anh bỏ nó mà đi nó vần cho ông thấy một Hạ Vi cười đến híp cả mắt rồi lại giấu mình trong phòng và khóc. Còn bây giờ cô con gái cưng của ông đã không còn làm chủ được ý thức của bản thân. Đêm ấy hậu quả tất yếu của việc nó dầm mưa, nó bị sốt cao ngất đi tỉnh lại nhiều lần. Ba nó bên cạnh cả đêm, lòng như sát muối trong lồng ngực trái tim như bị ao thít chặt lại. Cho đến giờ vì sao cô con gái của ông vẫn khổ sở vì cậu trai đó? Trong cơn mê sảng vẫn gọi tên cậu ta. Phải chăng 2 năm qua lúc nào con gái ông cũng phải sống như vậy? Cả đêm ông ở cạnh nó không rời nửa bước. Biệt thự nhà họ Hạ trở thành nơi tập trung các bác sĩ hàng đầu của thành phố. Cho dù bác sĩ giỏi tới đâu cũng không thể giúp nó tỉnh lại. Họ cho ông hay Hạ Vi gặp một cú sốc về tinh thần quá lớn; đó là lý do vì sao nó không tỉnh lại mặc dù đã hết sốt cao. Nó có tỉnh lại hay không phụ thuộc phần lớn vào ý chí của nó. Ông không thể tin vào sự thật ấy, sao Hạ Vi của ông lại phải chịu nhiều đau đớn đến vậy? Với bản thân nó trong cơn mê sảng, đồng hố như ngừng chậy và quay ngược về quá khứ đưa nó trở về quãng thời gian nó và anh còn ở bên nhau. Dòng hồi ức ùa về, những kỉ niệm nó đã cố gắng chôn vùi nay lại trỗi dậy hiện hữu ngay trước mắt nó. Về phần Gia Anh cả đêm hôm ấy anh cũng không hề ngon giấc. Ngay lúc bước vào lớp, anh cảm thấy như có một dòng điện chạy qua người, anh không hiểu vì sao lại có cảm giác quen thuộc với cô gái trước mặt mình. Sao hình ảnh ấy quen thuộc quá dù chưa một lần anh gặp cô gái này. Làm sao anh có thể gặp cô gái trước mặt anh được chứ khi mà anh đã ở nước ngoài 2 năm không một lần về nước. Khi cô đi ngang qua anh mùi hương trên cô thể cô gợi cho anh một điều gì đó xa xăm lắm. Anh được GVCN xếp chỗ ngồi bên cạnh cô trái tim anh đã đập sai nhịp khi anh nhìn vào đôi mắt của cô. Ánh mắt ấy sao lại đau buồn tới vậy? Anh không hiểu mình đã làm gì khiến cô nhìn anh với ánh mắt ấy. Cả buổi học chiều hôm ấy, không một lần nào cô nhìn anh thêm nữa. Điều đó làm anh thấy khó chịu anh muốn hỏi cô xem có phải cô biết anh không. Nhưng anh đã thất bại không thể mở lời cô ngồi cạnh anh nhưng như thể có một bức tường băng bao quanh cô, bức tường ấy ngăn không cho anh có thể nói chuyện với cô. Anh biết cô bạn cùng bàn của mình tên là Hạ Vi nhờ vào cái tên đề trên tập vở để trên bàn mà cả buổi học cô không hề động đến. Nhìn cái tên với những dòng chữ mềm mại như nước ấy anh lại thấy đau đầu.
Tối hôm ấy, anh đã có một giấc mơ lạ, từng mảnh kí ức ùa về trong giấc mơ của anh. Tất cả các mảnh kí ức ấy không hoàn chỉnh, rời dạc ấy tràn ngập bóng hình của một người con gái không rõ mặt nhưng cô luôn gọi tên anh một cách tha thiết đầy trìu mến, điều ấy làm trái tim anh nhức nhối. Anh bật dậy, ra khỏi giường toàn thân đẫm mồ hôi lạnh toát, miệng khô khốc và đắng ngắt, cảm giác đau nhói trong tim vẫn còn nguyên cho dù anh đã thoát khỏi giấc mơ kì lạ. Mở cửa số để gió biển lùa vào phòng làn gió man mát ấy giúp anh tỉnh táo lại. Anh đứng như vậy bên cửa sổ như vậy cả đêm nhìn anh như một bức tượng điêu khắc.
|
link góp ý: http://chemgiophong.clubme.net/t182-topic
Được sửa bởi Tiểu Nữ Tử Ngọc Diệp ngày Sat Jan 12, 2013 5:35 pm; sửa lần 5. |
|  | |
| Tác giả | Thông điệp |
|---|
Vic Chém Xoắn Khó Đỡ


 Tổng số bài gởi: 848 Điểm bài gởi: 1136 Yahoo: keodang242
Kim cương: 107 Birthday: 24/02/1994 Ngày tham gia: 30/03/2012 Xuân xanh: 19 Đến từ: Đảo Thiên Đường Châm ngôn sống: Đời là cái đinh - Tình là cái que - Người yêu là con vịt què - Loe ngoe đập phát chết ^^ Bang hội: Hội độc thân 12C4
 | Tiêu đề: Re: THIÊN THẦN KHÔNG CÓ CÁNH Fri Apr 06, 2012 10:25 pm | |
| Chap 11: Thức tỉnh
| Spoiler: | | | Triết Vũ về nhà trong suy nghĩ, cậu không biết cách để hóa giải mọi ân oán của 2 nhà Trịnh - Hạ, cũng như không thể tìm được chiếc dây chuyền có hình tiểu thiên sứ của Gia Anh. Có nó may ra mới có thể lấy lại phần kí ức đã bị phong ấn của Gia Anh.
Khi vừa về đến cửa thôi cậu đã cảm nhận được một luồng sát khí cực mạnh phát ra từ phòng khách. Không mấy khó khăn cậu đã nhìn thấy chủ nhân của luồng sát khí ấy trên ghế salon của phòng khách. Nó đã đợi rất lâu, rất lâu để cùng cậu ăn tối nhưng lại không thấy đâu. Lần này thì phải hành hạ Triết Vũ thật thích đáng để cậu không còn dám bỏ nó để đi chơi một mình nữa, dù sao thì nó cũng là cô chủ mà….
Vậy là, Triết Vũ chưa kịp ngồi nóng chỗ trong phòng đã thấy nó khuôn sang một đống lỉnh kỉnh toàn là những hộp nữ trang sa xỉ đắt tiền mà lâu nay nó chẳng thèm nhìn tới.
- Anh hãy lau sạch cho tôi toàn bộ đống trang sức này. Tôi không muốn nhìn thấy một hạt bụi nào còn dính lại. Đây là hình phạt cho việc anh dám bỏ đi chơi với hai người kia mà không cho tôi đi cùng. – nói rồi nó đi thắng ra sảnh để tới Ngọa Long luyện tập không cho Triết Vũ một cơ hội nào phản đối.
Cậu chỉ còn nước than trời, thà bắt cậu tập luyện với nó còn hơn là bắt cậu phải làm cái công việc chán ngắt này. Nhưng cũng chỉ còn nước làm cho xong việc nó đã giao thôi nếu cậu không muốn phải dời khỏi Hạ gia khi chưa đạt được mục đích của mình. Trong khi đóng vai chàng lọ lem, cậu bỗng nhìn thấy một vật mà lâu nay cậu đã kiếm tìm được chứa trong một hộp trang sức nhỏ đã phủ một lớp bụi mỏng của thời gian.
Đó là một chiếc dây chuyền bằng bạc với một tiểu thiên sứ có một đôi cánh bạc được chế tác một cách rất tinh xảo và đẹp mắt. Nó đã không đeo chiếc dây chuyền này đã lâu và vô tình nó đã đưa cho Triết Vũ để cậu lau bụi trên đó.
Khi nó hoàn thành bài tập tại Ngọa Long và về nhà, một nụ cười như trăng khuyết hé nở trên môi nó khi nhìn thấy đống đồ trang sức đã được là sạch và để trên bàn trang sức mà nó không nhận ra đã thiếu đi một hộp nhỏ.
Ngày hôm sau, cả ngày học diễn ra trong yên bình trừ một việc là Triết Vũ đã không tới lớp như bình thường. Mỗi người một suy nghĩ và mỗi người lại xác định cho mình con đường riêng mà mình sẽ phải đi cho dù có bạn bè là người đồng hành thì vẫn còn nhiều sóng gió đang chờ đón ở tương lai phía trước.
Tan học, Gia Anh đã rất bất ngờ khi nhận được một tin nhắn của Triết Vũ “ nếu thiếu gia muốn biết chuyện gì đã xảy ra với mình thì chiều nay mong thiếu gia hãy tới Kenny Coffe gặp tôi”. Anh không ngờ được rằng ngày anh hẹn gặp thám tử của mình cũng là ngày mà Triết Vũ đồng ý cho anh biết sự thật về những gì mình thắc mắc.
Anh nhận thấy rằng Triết Vũ đã đồng ý cho anh biết sự thật này quá nhanh, ngoài cả sự mong đợi của anh. Triết Vũ đã đưa ra quyết định ấy bởi vì đã tìm được toàn bộ chìa khóa để mở ra những mảng kí ức bị phong ấn của Gia Anh.
Tại không gian yên tĩnh, bản Sonat buồn, trầm mặc vang lên làm cho không khí trong phòng càng thêm tĩnh lặng. Triết Vũ chưa đến, trước mặt Gia Anh là một vị thám tử và một tập hồ sơ mà anh luôn tìm kiếm.
Anh không biết có lên mở ngay ra không và anh đã chờ đợi vị kia lên tiếng: “Theo những gì tôi tìm hiểu được thì có một thời gian cậu và Hạ tiểu thư là một cặp đôi. Đó là khoảng thời gian cách đây 2 năm nhưng không biết vì lý do gì cậu đột ngột chia tay cô ấy và đính hôn với tiểu thư Minh Huyền. Ngay sau đó cậu đã được ra nước ngoài du học cho đến giờ. Còn một điều nữa chắc cậu chưa biết về hiếm khích giữa hai nhà Trịnh Hạ.”
Chỉ nghe đến đây thôi, tất cả lời nói ấy như một cú đấm thẳng vào mặt anh. Anh không ngờ tới mình đã từng có thời gian vui vẻ bên cạnh nó mà theo lời người kia thì anh vẫn không biết được lí do vì sao anh lại chia tay nó và tại sao anh lại không nhớ gì về nó.
Giờ nay anh chỉ có thể chờ đợi những thông tin mà Triết Vũ sẽ mang đến cho anh.Tất cả những gì trong tập hồ sơ kia là những bức ảnh anh và nó bên nhau.
- Tôi có thể hỏi câu hỏi cuối cùng được không? – ánh mắt của anh thật lãnh đạm và cũng tràn ngập đau đớn – tôi và cô ấy đã ở bên nhau bao lâu?
- Theo tôi được biết thì khoảng hơn 1 năm. Vậy tôi đã có thể đi được rồi chứ ạ?
- Ông có thể đi và tôi hi vọng cuộc gặp gỡ này sẽ là một bí mật nho nhỏ giữa tôi và ông. – anh trả lời và đưa tay đẩy một tấm sec về phía vị thám tử đó.
Vị thám tử đó lặng lẽ dời đi nhường lại cho anh căn phòng tĩnh lặng. Nhưng anh cũng không phải ở một mình lâu. Bởi vì ngay sau đó là Triết Vũ đã bước vào căn phòng ấy, nhưng cậu không đi một mình mà có một người nữa đi cùng.
Người này đã quen thuộc với Gia Anh đó chính là một người bạn thân của ông Thành đồng thời người này cũng đã gắn bó với anh trong suốt thời gian 2 năm qua.
Cả hai nhìn nhau và Triết Vũ không hề đưa ra một câu trả lời nào cho anh. Thay vào đó, cậu chỉ nói anh hãy làm theo những yêu cầu mà người đàn ông kia yêu cầu. Người đàn ông này chính là người đã thi triển thuật thôi miên trên người anh hai năm trước và cũng chỉ có chính bản thân ông mới có thể hóa giải thuật thôi miên này. Triết Vũ đã mất rất nhiều công sức để thuyết phục ông ta hợp tác và đến đây với cậu.
Dù sao Gia Anh cũng đang nóng lòng tìm lại đoạn kí ức đã mất của mình nên anh đã làm theo những yêu cầu ấy mà không kháng cự. Chỉ trong nháy mắt, mùi hương tinh dầu oải hương làm anh cảm thấy thư giãn không còn căng thẳng như ban đầu nữa. Dần dần anh chìm vào không gian yên tĩnh chỉ còn một giọng nói của người đàn ông đó.
Trước mắt anh là chiếc dây chuyền có hình tiểu thiên sứ - chìa khóa để mở ra cánh cửa đang giấu đoạn kí ức của anh về nó mà Triết Vũ đã “mượn” của nó mang tới đây. Tất cả đột ngột sáng lòa ngay sau khi anh nghe được câu nói của người đàn ông: “ Hãy thức tỉnh, những kí ức đau buồn, hãy giải phóng mình để đi tìm hạnh phúc.”
Trong luồng sáng ấy lần đầu tiên anh nhìn rõ ràng khuôn mặt người con gái gọi tên anh hàng đêm, không ai khác đó chính là nó. Theo đó là những hình ảnh lướt qua tâm trí anh. Kí ức được giải phóng như một dòng suối tuôn chảy, mang lại cho anh nhiều cảm xúc, vui có, buồn cũng có.
Hơn tất cả anh nhận ra rằng mình đã quá yêu nó và tình yêu của anh dành cho nó khiến nó bị tổn thương.
Ngay khi mùi tinh dầu tan hết cũng là lúc anh trở về với thực tại, anh đã nhớ lại toàn bộ nhưng anh không thể hiểu được vì sao Triết Vũ lại giúp anh như vậy. Nhìn anh với ánh mắt dò xét, cuối cùng Triết Vũ cũng lên tiếng:
- Chào mừng cậu trở lại, một thiếu gia Gia Anh mà tôi đã không gặp từ lâu.
|
link góp ý: http://chemgiophong.clubme.net/t182-topic_________________ “ Ai nói rằng có cánh mới là thiên thần Ai nói rằng thiên thần thì phải có cánh Không có cánh em vẫn là thiên thần Em là duy nhất Thiên thần trong lòng tôi" My Fic: THIÊN THẦN KHÔNG CÓ CÁNH |
|  | | Vic Chém Xoắn Khó Đỡ


 Tổng số bài gởi: 848 Điểm bài gởi: 1136 Yahoo: keodang242
Kim cương: 107 Birthday: 24/02/1994 Ngày tham gia: 30/03/2012 Xuân xanh: 19 Đến từ: Đảo Thiên Đường Châm ngôn sống: Đời là cái đinh - Tình là cái que - Người yêu là con vịt què - Loe ngoe đập phát chết ^^ Bang hội: Hội độc thân 12C4
 | Tiêu đề: Re: THIÊN THẦN KHÔNG CÓ CÁNH Sat Apr 07, 2012 9:01 pm | |
| Chap 12 Tìm lại chính mình
| Spoiler: | | |
Gia Anh không phản ứng gì sau câu nói của Triết Vũ bởi vì trong anh đang vẫn tràn ngập hình bóng của nó. Dù khi anh còn trí nhớ về nó anh vẫn yêu nó tha thiết và đến giờ này anh lại càng yêu nó. Không những thế anh mong ngay lúc này anh có thể đến ngay bên nó, ôm lấy nó vào lòng để che chở cho nó.
Nó đã phải chịu quá nhiều đau đớn do kẻ mà anh gọi là cha gây ra. Anh không thể chống lại Trịnh Luân nhưng lần này anh quyết không rời xa nó cho dù có chuyện gì xảy ra.
- Cậu muốn gặp cô ấy với danh nghĩa là người yêu cô ấy thì tôi nghĩ giờ chưa phải là lúc thích hợp. Cậu không đủ mạnh để chống lại ông chủ đâu. Nếu giờ ông chủ biết cậu đã nhớ lại thất cả thì tôi e là cả 2 sẽ gặp nhiều rắc rối đó. Nhất là sẽ cực kì bất lợi cho Hạ tiểu thư – như đọc được suy nghĩ của anh Triết Vũ lên tiếng ngăn anh lại ngay trước khi anh định đi ra phía cửa.
- Vậy anh nói tôi phải làm gì? Cô ấy đã phải chịu đựng đủ rồi, không lẽ tôi vẫn phải coi cô ấy như người xa lạ. Tôi không làm được, anh cũng đừng nói như ra lệnh cho tôi như vậy – anh nói với khí chất lạnh lùng, với bất kì ai cũng vậy thôi, con người trước kia của anh chỉ dịu dàng với một mình nó.
- Tôi không ra lệnh cho cậu phải dời xa Hạ Vi , tôi chỉ khuyên cậu hãy cố gắng kìm nén cảm xúc cho tới khi tình thế chín muồi rồi hãy trở về bên Hạ Vi . Hơn nữa cậu cũng nên giải quyết vụ hôn ước của cậu với cô Minh Huyền đi. Tôi chắc cậu cũng đã biết cô ấy đã về nước và hiện tại cũng anh trai học tại Sunshine. Cậu không yêu Minh Huyền vậy tại sao không dứt khoát với cô ấy để cô ấy có thể tìm một người xứng đáng với mình. Một người như Minh Huyền không đáng bị đối xử như vậy – mỗi lần nhắc tới Minh Huyền là khuôn mặt của Triết Vũ lại thoáng biến đổi. Đó không phải là tình cảm dành cho một người bạn đơn thuần.
- Tôi nhắc lại chuyện của Minh Huyền không phải do tôi quyết định. Đó là quyết định của cha mẹ 2 bên và tôi nhớ không nhầm thì người đính ước với cô ấy ngày hôm đó là anh không phải tôi.
- Tôi không biết phải nói thế nào cậu mới nghe tôi thiếu gia của tôi ạ. Cuối cùng thì chỉ mong cậu coi như hôm nay cậu không có gặp tôi và ông bác sĩ đó. Tôi cũng cho cậu biết chiếc dây chuyền của cậu hiện đang ở chỗ bác Thành. Còn chiếc này thì tôi phải mang về trả lại cho cô ấy đây.
Nói tới đó Triết Vũ đi nhanh ra khỏi Kenny Coffe, bỏ lại anh trong căn phòng với cảm xúc lẫn lộn. Đã hơn 2 năm anh sống với kí ức giả tạo, cũng hơn 2 năm nó phải chịu không ít đau khổ.
Anh muốn ở bên cạnh nó che chở, bao bọc cho nó nhưng như vậy có làm hại nó không? Anh không thể chắc chắn, đúng như lời Triết Vũ anh chưa có đủ khả năng để bảo vệ nó.
Rất khó để đưa ra quyết định, nhưng anh đã lựa chọn im lặng ở bên bảo bọc, yêu thương nó cho tới khi anh có thể đường đường chính chính ở bên nó với tư cách là người yêu nó.
Việc đầu tiên khi anh ra khỏi Kenny Coffe là về ngay nhà và tìm gặp ông Thành. Anh đã không cho ông một cơ hội để tìm hiểu tại sao anh chủ động tới gặp ông. Hơn thế nữa ngay lập tức ông đa bị ông vặn hỏi về chiếc dây chuyền:
- Bác Thành này, hôm nay tôi rất ngạc nhiên khi có một người bạn nhắc với tôi về chiếc dây chuyền có hình tiểu thiên sứ. – chỉ mới nghe đến đây ông Thành đã mặt mày biến sắc, không hiểu vì sao anh lại biết được sự tồn tại về chiếc dây chuyền, phải chăng cậu chủ của ông đã nhớ lại tất cả.
- Thưa thiếu gia tôi nghĩ đã có sự nhầm lẫm ở đây, tôi biết là cậu không hề có chiếc dây chuyền nào như vậy ạ. – sau phút hoảng hốt, ông lấy lại bình tĩnh và trả lời anh.
- Vậy sao? Vậy là tôi nhớ nhầm, vậy là kể cả việc tôi đã tự sát cách đây 2 năm cũng là do tôi hoang tưởng mà ra?
- Cậu…. không lẽ cậu đã…. – từng giọt mồ hôi lạnh toát ra trên người ông Thành. Chưa bao giờ ông cảm thấy anh lại tức giận như vậy, từ một người ôn nhu, vui vẻ nhưng giờ trước mặt ông, anh không hề khác Trịnh Luân một tẹo nào. Anh có thừa nhận hay không thì trong người anh vẫn có dòng máu của Trịnh gia đang chảy,cái khí chất của anh lúc này khiến người đối diện phải hoảng hốt và không dám nhìn vào anh mắt sắc bén của anh.
- Đúng, tôi đã tìm lại được phần kí ức mà các người đã đánh cắp của tôi. Và bây giờ tôi tới gặp ông để lấy lại thứ đáng lẽ thuộc về tôi. Tôi muốn ông biết rằng, không chỉ có ông ta mới là chủ nhân của ông, tôi cũng chính là cậu chủ của cái nhà này. Hơn nữa, lúc này ông ta không hề có mặt tại đảo Thiên Đường này nên tôi nghĩ ông biết mình phải làm gì đúng không? – anh nói mà trong âm sắc gợi cho người nghe tưởng tượng ra kết quả nếu chống lại anh thì sẽ bi thảm ra sao.
- Tôi hiểu , thưa thiếu gia nhưng tôi mong cậu sẽ không để chuyện này tới ta ông chủ nếu không thật sự tôi sẽ rất khó ăn nói với ông ấy.
Nói rồi ông Thành đi về phòng của mình và mang ra một chiếc hộp nhỏ. Trong hộp chính là chiếc dây chuyền cuả anh. Đôi cánh của tiểu thiên sứ lung linh dưới ánh nắng như gửi lời chào tới chủ nhân của mình. Anh nhận lấy chiếc dây chuyền và không quên dặn dò ông Thành về việc này.
Anh cũng không ở tại biệt thự của nhà họ Trịnh nữa mà thay vào đó anh chuyển tới biệt thự của mình cách nhà nó không xa. Khi nhận ra mình đã bị xóa đi kí ức, anh không thể chấp nhận được việc mình vẫn hàng ngày sống cùng một mái nhà với người đã làm tổn hại tới nó, mặc dù anh gọi người đó là ba.
Hôm sau, Gia Anh tới trường và trên cổ không còn là chiếc dây chuyền có hình cây thánh giá mà thay vào đó là một tiểu thiên sứ bằng bạc được chế tạo công phu gấp bội phần so với cây thánh giá.
|
_________________ “ Ai nói rằng có cánh mới là thiên thần Ai nói rằng thiên thần thì phải có cánh Không có cánh em vẫn là thiên thần Em là duy nhất Thiên thần trong lòng tôi" My Fic: THIÊN THẦN KHÔNG CÓ CÁNH |
|  | | Vic Chém Xoắn Khó Đỡ


 Tổng số bài gởi: 848 Điểm bài gởi: 1136 Yahoo: keodang242
Kim cương: 107 Birthday: 24/02/1994 Ngày tham gia: 30/03/2012 Xuân xanh: 19 Đến từ: Đảo Thiên Đường Châm ngôn sống: Đời là cái đinh - Tình là cái que - Người yêu là con vịt què - Loe ngoe đập phát chết ^^ Bang hội: Hội độc thân 12C4
 | Tiêu đề: Re: THIÊN THẦN KHÔNG CÓ CÁNH Sun Apr 08, 2012 10:52 pm | |
| Chap13 Dạ tiệc. | Spoiler: | | | Ngày hôm ấy, nó đã gặp anh tại cổng trường, vô tình thôi ánh mắt hai người giao nhau. Nhanh chóng lẩn trốn ánh mắt ấy nó đã nhìn lên cổ anh.
Nhìn thấy trên cổ anh là chiếc dây chuyền mà lâu nay nó đã gần như quên mất. Đã lâu lắm rồi, nó mong sẽ có ngày này, ngày anh lại mang trên mình chiếc dây chuyền đó nhưng cũng chính nó lại thấy sợ cái ngày này.
Ngày mà anh mang lại nó có nghĩa là anh đã nhớ lại tất cả chính vì vậy nên nó sẽ lo sợ, nó không muốn lại một lần nữa anh biến mất khỏi tầm mắt của nó. Thà rằng anh cứ không nhớ ra nó thì có khi nó còn được nhìn thấy anh hàng ngày nhưng bây giờ thì chỉ e điều mà nó lo sợ sẽ đến. Nó im lặng không lên tiếng trước biểu hiện của anh. Nó biết, giờ nó mà có ý đến bên anh thì cả anh và nó sẽ gặp nhiều đe dọa từ Trịnh Luân.
Cả buổi học, tinh thần căng như dây đàn, nó chỉ mong kết thúc nhanh chóng buổi học để không phải lo sợ. Yêu thì yêu đấy, nhưng nó chưa có đủ khả năng để giành hạnh phúc về phía mình.
Như nó mong muốn, anh không đến tìm nó, bởi vì cũng như nó anh biết giờ chỉ có thể đứng từ xa nhìn nó, dù có bên cạnh nó trong giờ học thì cũng chỉ thế thôi. Đâu có làm gì được, anh không muốn nó bị tổn thương bởi ba của anh.
Cả giờ học cứ như vậy, có lẽ sẽ không có gì khuấy động được cái không khí im ắng của lớp học nếu như không có cô Minh Nguyệt mang đến cho cả lớp 12A của tụi nó. Theo những gì cô cho chúng nó biết, Royal và Sunshine sẽ tổ chức một dạ tiệc giao lưu giữa 2 trường và thành phần tham gia chính là thành viên của 12A và 24 người đứng đầu về thành tích học tập của Sunshine.
Đó là việc chưa từng có trong lịch sử của 2 trường, tất cả đều không biết đó là hành động của Thuận Phong nhằm tìm kiếm người con gái mà Thuận Phong yêu. Một điều duy nhất yêu cầu là tất cả mọi người đều phải hóa trang, và mang mặt nạ.
Không thích thú gì với việc tham gia vào dạ tiệc nhưng nó, San San, Mỹ Linh, Gia Anh và Triết Vũ đều là những người xuất sắc nhất của 12A cũng như Royal nên bắt buộc phải tham gia. Không để nó – công chúa của Royal xuất hiện trong dạ tiệc mà làm mất mặt cả trường cũng như thanh thế của Hạ gia nên Triết Vũ đã buộc phải trổ tài. Từ váy dạ tiệc đến giày, tất cả Triết Vũ đều đích thân lựa chọn, cậu muốn nó trở thành người con gái nổi bật nhất trong dạ tiệc đó để xứng đôi với Gia Anh. Chỉ khi 2 người đó ở bên nhau thì cậu mới có thể có được hạnh phúc. Chính vì vậy cậu kiêm luôn cả việc trang điểm cho nó trước khi tới khi dạ tiệc và cậu cũng không quên lặng lẽ mang cho nó chiếc dây chuyền cũng đôi với Gia Anh.
Khi nó đặt chân tới dạ tiệc, tất cả đều đã có mặt không ai lộ ra khuôn mặt thật của mình. Tất cả đều ngoái nhìn nó, đẹp kiêu sa trong chiếc váy dài đen bó sát lấy cơ thể khoe ra những đường cong tuyệt mĩ của nó. Chiếc vấy ấy được đính những viên đá nhỏ trong suốt phản chiếu ánh sáng của ánh đèn của dạ tiệc khiến nó càng trở nên rạng rỡ. Màu đen của chiếc váy đã khiến nó toát ra khí chất tao nhã nhưng cũng khiến người ta cảm thấy nể sợ. Đã vậy nó mang trên mình chiếc mặt nạ được chạm khắc tinh xảo được nạm những viên kim cương nhỏ. Sau chiếc mặt nạ đó đôi mắt màu hổ phách của nó trở nên sâu thẳm khiến ai cũng phải siêu lòng. Trên cổ chính là chiếc dây chuyền của Gia Anh tặng nó, chính nhờ chiếc dây chuyền này mà San San, Mỹ Linh và Gia Anh đã nhận ra nó.
Những tưởng nó không tới nhưng nhìn thấy nó tới tay trong tay với Triết Vũ. Tất cả đều ngạc nhiên khi nó đi cùng Triết Vũ. Cậu mặc bộ vest màu đen, tất cả nhìn đơn giản nhưng cũng để toát ra khí chất của mình không phải là người tầm thường.
Nó không khó khăn lắm khi đưa ánh mắt mình khắp đại sảnh của khách sạn để tìm hai cô nàng kia. San San và Mỹ Linh đều rất nổi bật bởi vì hai cô đều mặc những trang phục cầu kì và cũng sang trọng, ánh mắt nó không dừng lại ở đó nó đưa mắt tìm anh. Kia rồi, anh đang đứng kia mặc một bộ vest màu trắng, tôn nên vẻ đẹp khó người bì kịp của anh.
Anh mang một chiếc mặt nạ không kém phần tinh xảo mặt nạ của nó. Và đương nhiên trên cổ anh vẫn mang chiếc dây chuyền cùng một đôi với nó.
Khi nó vừa đến bên San San và Mỹ Linh cũng là lúc mà một điệu nhạc du dương vang lên, tất cả nhưng học sinh ở đây đêm nay đều tạm quên đi sự khác biệt về thân phận và cùng nhau khiêu vũ. Nó muốn mình như nàng Lọ Lem được ở bên anh cho đến hết đêm nay, được một lần nữa trong vòng tay anh để tìm lại cảm giác ấm áp trong trái tim đã lạnh giá từ lâu của nó. Cũng phải cảm ơn người đã đề ra ý kiến này, nhờ đó mà anh đã không ngại ngần tới mời nó một điệu slow nhẹ nhàng. Không lo ngại, nó nhẹ nhàng đưa tay cho anh và cùng anh bắt đầu nhảy. Nhẹ nhàng, anh vẫn là người dẫn dắt nó trong từng bước nhảy như ngày nào. Nó và anh vẫn cứ khiêu vũ mà không để ý những ánh đèn đã tập trung vào 2 người và tất cả đã ngừng khiêu vũ và nhìn cặp đôi đẹp như thiên thần kia khiêu vũ. Nó và anh như lạc vào thế giới riêng, thế giới của hai người.
Phút giây này nó và anh như thấy mình trở lại ngày còn bên nhau. Cả hai đều không muốn điệu vũ này kết thúc, muốn thời gian như ngừng đọng nó lâng lâng trong men say của ái tình. Dù ngắn ngủi thôi nhưng nó thấy mình đã không uổng phí khi đã cất công tới dạ tiệc này.
Trong khi đó, Mỹ Linh cũng đang nhìn bạn nhảy của mình, đó là một học sinh của Sunshine và trên người con trai này có mùi hương của người con trai mà cô vẫn hàng thương nhớ.
|
_________________ “ Ai nói rằng có cánh mới là thiên thần Ai nói rằng thiên thần thì phải có cánh Không có cánh em vẫn là thiên thần Em là duy nhất Thiên thần trong lòng tôi" My Fic: THIÊN THẦN KHÔNG CÓ CÁNH |
|  | | Vic Chém Xoắn Khó Đỡ


 Tổng số bài gởi: 848 Điểm bài gởi: 1136 Yahoo: keodang242
Kim cương: 107 Birthday: 24/02/1994 Ngày tham gia: 30/03/2012 Xuân xanh: 19 Đến từ: Đảo Thiên Đường Châm ngôn sống: Đời là cái đinh - Tình là cái que - Người yêu là con vịt què - Loe ngoe đập phát chết ^^ Bang hội: Hội độc thân 12C4
 | Tiêu đề: Re: THIÊN THẦN KHÔNG CÓ CÁNH Mon Apr 09, 2012 9:42 pm | |
| Chap 13 Dạ tiệc ( Tiếp )
| Spoiler: | | | Điệu nhạc kết thúc, nó phải trở về bên 2 người bạn của mình. Tâm trạng hụt hẫng như đã đánh mất vật quý giá nhất không chỉ của riêng mình nó mà cả Mỹ Linh cũng vậy. Cô vẫn mơ màng, bởi mùi hương của Kevin vẫn còn đâu đây, như một giấc mơ vậy. Từ ngày về nước, cô và Kevin hoàn toàn mất liên lạc, lẽ nào anh đã trở về và ở ngay bên cạnh cô?
Qủa thật hạnh phúc thường ngắn ngủi, nó mong mãi được ở bên cạnh anh nhưng sao nhannh quá, điệu vũ đã kết thúc. Triết Vũ đưa cho nó một ly vang đỏ, loại mà nó vẫn rất thích. Đang uống thì nó nhận ra một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía đại sảnh, mọi ánh sáng đều tập trung về đó:
“ Ngày hôm nay, tôi đến với dạ tiệc này không cần công khai thân phận nhưng tôi sẽ công khai tình yêu của mình. Tôi đã đợi ngày này rất lâu, và tôi muốn em biết rằng tôi chưa bao giờ hết yêu em,”
Người con trai mặc vest trắng ấy, hoàng tử của bữa tiệc nhìn thật khôi ngô dù phân nửa khuôn mặt đã giấu sau chiếc mặt lạ. Khi anh vừa dứt lời, một tiếng đàn piano vang lên, tiêng đàn ấy đã quá quen thuộc với nó. Anh đã viết bản nhạc này nhưng lúc ấy chưa hề có lời cho bài hát. Thế rồi, một giọng ca trầm ấm vang lên khiến cho không ít thiếu nữ ở phía dưới xao động
“ Ai nói rằng có cánh mới là thiên thần Ai nói rằng thiên thần thì phải có cánh Không có cánh em vẫn là thiên thần Em là duy nhất Thiên thần trong lòng tôi
Tôi lạc bước trong mùa đông Trong tuyết phủ băng giá Trái rim đã khép cửa, để mình tôi cô độc
Và thế rồi Như một phép màu Em đã xuất hiện Đột ngột gõ cửa trái tim này
Em cho anh cảm xúc Được yêu thương chân thành, được khóc và được cười
Dùng đôi cánh vô hình Kết từ tình yêu Đưa anh tới miền gọi tên thiên đường Nơi tràn ngập yêu thương, đong đầy những tiếng cười Từng điệu nhạc dịu êm và hiền hòa Như chính em
Người yêu ơi có biết? Cho dù phải cách xa Cho dù vạn năm sau Tôi vẫn chờ và yêu mình em Bởi em là duy nhất Thiên thần không có cánh của tôi
Đừng ngại ngần Hãy nắm tay tôi này Cùng hướng về tương lai Đừng chia xa nữa nhé em
Tôi sẽ bên em suốt kiếp trọn đời Tôi yêu em rất nhiều”
Từng lời ca tha thiết, cổ họng nó thấy đắng ngắt ngay cả mùi vị rượu nó cũng thấy đắng. Nó không thể khống chế được mình nữa, suýt chút nữa nó lao đến bên anh nếu như Triết Vũ không giữ nó lại. Đúng lúc đó, có một giọng nói vang lên, đều đều không nhanh cũng không chậm:
“ Các bạn có nhận thấy hôm nay số khách mời nam và nữa của dạ tiệc này là bằng nhau? Bởi vì hôm nay ngay tại đây và vào lúc này chúng ta hãy tham gia một trò chơi nho nhỏ. Lát nữa ánh đèn sẽ tắt hết và nhiệm vụ của các bạn là phải tìm cho mình một bạn khác giới và trao đổi với người ấy bông hoa cài ngực của 2 người, sau 3 phút ai không thực hiện được người ấy sẽ thua cuộc và sẽ nhận hình phạt tương xứng”
Khi giọng nói kết thúc là lúc đèn cũng tắt hết, nó nhanh chóng thoát khỏi bàn tay của Triết Vũ nhờ một một cú đấm vừa đủ mạnh khiến cậu phải buông tay. Trước khi đén tắt cả nó đã nhìn thấy anh xũng như Triết Vũ đã khịp nhận ra có một bóng người con gái mặc chiếc váy màu đỏ đang tiến về phía Gia Anh.
Trong bóng tối, nó đã va phải một người con trai. Nó cũng nhanh chóng nhận thấy người này đã đổi bông hoa cài ngực của mình. Tệ hơn nữa là nó cảm nhận thấy một hơi thở nóng ấm đang kề sát mặt mình, và rồi một đôi môi ấm nóng kề ngay nên môi nó. Đôi môi ấy mềm mại mang lại cho nó không phải sự hoảng sợ mà là một sự thoải mái. Trái tim nó như đập sai nhịp, khuôn mặt nó ửng hồng may mà không có đèn nên không ai nhìn thấy. Nhưng gần như ngay lập tức nó muốn giữ lại người này xem là ai thì nó sờ thấy một vết sẹo khá lớn ở cổ tay người đó. Người con trai nhanh chóng dời đi trước khi đèn sáng trở lại. Không ai biết được trong bóng tối cũng còn có bao nhiêu nụ hôn nhanh chóng như vậy nữa
Ánh sáng trở lại nó nhanh chóng nhận ra anh đứng cách nó khá xa và Triết Vũ thì đã biến mất. Không ai nhận ta ngoài Triết Vũ ra thì cũng có một người con gái biến mất.
Nó dời khỏi dạ tiệc mà không hề tim được Triết Vũ. Đêm ấy sau dạ tiệc không chỉ có nó mất ngủ mà còn có mấy người nữa không thể ngủ nổi bởi vì trong trái tim đang thắp lên ngọn lửa của tình yêu. |
link góp ý: http://chemgiophong.clubme.net/t182-topic
_________________ “ Ai nói rằng có cánh mới là thiên thần Ai nói rằng thiên thần thì phải có cánh Không có cánh em vẫn là thiên thần Em là duy nhất Thiên thần trong lòng tôi" My Fic: THIÊN THẦN KHÔNG CÓ CÁNH |
|  | | Vic Chém Xoắn Khó Đỡ


 Tổng số bài gởi: 848 Điểm bài gởi: 1136 Yahoo: keodang242
Kim cương: 107 Birthday: 24/02/1994 Ngày tham gia: 30/03/2012 Xuân xanh: 19 Đến từ: Đảo Thiên Đường Châm ngôn sống: Đời là cái đinh - Tình là cái que - Người yêu là con vịt què - Loe ngoe đập phát chết ^^ Bang hội: Hội độc thân 12C4
 | Tiêu đề: Re: THIÊN THẦN KHÔNG CÓ CÁNH Tue Apr 10, 2012 10:19 pm | |
| Chap 14: Minh Huyền | Spoiler: | | | Sáng hôm sau, như thường lệ nó xuống nhà đã thấy Triết Vũ trong chiếc tạp dề màu hồng hình Hello Kitty ( của nó ạ ), đang chuẩn bị bữa sáng cho 2 người. Quả thật ngày hôm qua nó đã rất giận Triết Vũ vì đã bỏ về trước mà không thông báo với nó tiếng nào. Đôi khi ngồi một mình nó cũng thấy lạ là Triết Vũ lại chấp nhận về ở nhà nó và trở thành người giúp việc cho nó trong 3 tháng vì một lý do rất củ chuối như vậy. Nhưng nó lại không hề biết rằng thật ra Triết Vũ đã biết nó học ở Royal và cậu đã tìm cách tiếp cận, làm quen nó ngay từ khi cậu đặt chân tới Royal.
Bữa sáng nhanh chóng kết thúc trong im lặng và 2 người đi tới lớp. cả trên đường tới lớp nó vẫn im lặng vì vẫn đang giận Triết Vũ, còn cậu thì đang lo lắng liệu ngày hôm nay có được bình yên?
Quả thật không nằm ngoài dự đoán của cậu khi cả 2 người vừa đặt chân tới cổng trường thì đã có chuyện đợi họ. Một đám đông học sinh vây quanh ai đó nó không nhìn rõ mặt; đang định đi vào mà không quan tâm tới đám người ấy thì nó đã bị San San và Mỹ Linh kéo lại. Chán nản nhưng nó vẫn theo 2 cô bạn xem rốt cục họ muốn nó xem cái gì. Ba người đi vào trung tâm của vòng tròn người ấy, đi tới đâu là lại có người nhường lối cho cả 3 tới đó, theo sát ngay sau đó là Triết Vũ.
Khi vừa nhìn rõ mặt của nhân vật chính của cuộc náo loạn ngày hôm nay thì chân nó nặng như chì không thể bước tiếp nữa. Không phải đó là Gia Anh đó sao? Nhưng cô gái đang đứng trước mặt anh là ai? Trên người cô là bộ quần áo của Sunshine, quả thật nếu so về sắc đẹp thì cô còn kém nó nhưng đúng là một mĩ nhân. Khuôn mặt tròn trĩnh, đôi môi phớt hồng như cánh hoa anh đào. Cô gái ấy đứng trước anh làm nó có cảm giác như đã gặp người này ở đâu? Còn Triết Vũ thì quả thật khuôn mặt lúc này rất khó coi, không ai hiểu được đó là biểu hiện của cảm xúc gì nữa.
Trong tích tắc, mọi âm thanh như không còn vang vọng trên thế giới này, cô gái đã lên tiếng chất vấn anh:
“ Tại sao anh lại né tránh em như vậy? Sao anh không hề quan tâm tới vị hôn thê của mình như vậy?” – câu nói như một mũi tên găm thẳng vào trái tim của nó. Thì ra anh vẫn duy trì hôn ước với người con gái kia. Ra vậy, nó có nên đợi chờ một tình yêu không lối thoát.
“ Minh Huyền à hay là tôi nên gọi cô là Ngô tiểu thư, tôi không tránh né cô mà chỉ là không muốn gặp cô. Tôi cũng không muốn kết hôn với cô vì vậy mong cô đừng tự nhận mình là vị hôn thê tương lai của tôi nữa.” – câu nói của anh làm cho khuôn mặt cô gái ấy tái nhợt mất hết sức sống; giọng nói của anh vô cùng lãnh đạm khiến cho người chứng kiến cảm thấy như có một làn hàn khí vạn năm thổi qua khiến họ cảm thấy lạnh người mặc dù đó đang là tiết trời xuân ấm áp;.
“ Anh đang nói gì vậy? Anh đang đùa em đúng không cái gì mà không muốn gặp? Chẳng phải 2 năm qua em vẫn luôn ở cạnh anh sao? Hai năm qua anh và em đã rất vui vẻ mà.” – cô gái ấy nói giọng gần như mất kiểm soát run run.
Cô gái xinh như búp bê, môi mín chặt đôi mắt đã ầng ậng nước. Nhìn thấy cảnh ấy anh cũng không còn quan tâm. Lý do đơn giản là trong trái tim anh chỉ có một bóng hình duy nhất là nó, bóng hình ấy đã quá lớn và không còn chỗ nào trong trái tim anh dù là rất nhỏ để dành cho cô. Tốt nhất là anh nên phân định tình cảm thật rõ ràng để cô gái ấy dời bỏ anh và tìm được người yêu cô thật sự.
“ Cô còn chưa nghe rõ sao? Quả thật là tôi chưa từng yêu cô và bây giờ tôi đã tìm được người con gái mà tôi yêu thì tại sao tôi lại không thể ở bên cô ấy?”
“ Anh nói dối, em không tin chỉ trong thời gian ngắn mà anh lại có thể thay đổi như vậy được. Em đã làm gì để anh giận mà anh lại đối xử với em như vây? Còn nếu anh có thật thì đó chắc chắn là đứa con gái ấy đã quyến rũ anh” – những lời nói này như là lỗ lực cuối cùng của cô gái ấy đã cứu vãn lại tình thế. Nó không muốn nghe tiếp nữa, việc này là của anh thì tự anh phải giải quyết.
“ Cô không tin thì cũng tùy cô, mong là cô sẽ không quấy rầy tôi nữa” anh nói mà không chú ý những giọt nước mắt đã chảy trên khuôn mặt của Minh Huyền. Nhưng những giọt nước mắt ấy lại làm cho ai đó thấy thật đau lòng.
“ Như một món quà cuối cùng anh hãy cho em gặp người con gái ấy được không? Thua như vậy thì em không chấp nhận được” cô nói với giọng yếu ớt hết mức làm anh cũng thấy siêu lòng.
|
link góp ý: http://chemgiophong.clubme.net/t182-topic_________________ “ Ai nói rằng có cánh mới là thiên thần Ai nói rằng thiên thần thì phải có cánh Không có cánh em vẫn là thiên thần Em là duy nhất Thiên thần trong lòng tôi" My Fic: THIÊN THẦN KHÔNG CÓ CÁNH |
|  | | Vic Chém Xoắn Khó Đỡ


 Tổng số bài gởi: 848 Điểm bài gởi: 1136 Yahoo: keodang242
Kim cương: 107 Birthday: 24/02/1994 Ngày tham gia: 30/03/2012 Xuân xanh: 19 Đến từ: Đảo Thiên Đường Châm ngôn sống: Đời là cái đinh - Tình là cái que - Người yêu là con vịt què - Loe ngoe đập phát chết ^^ Bang hội: Hội độc thân 12C4
 | Tiêu đề: Re: THIÊN THẦN KHÔNG CÓ CÁNH Wed Apr 11, 2012 12:53 pm | |
| Chap 15 Nụ Hôn
| Spoiler: | | | Nó chứng kiến và nghe mọi việc không xót chi tiết nào cả. Lúc đầu nó nghe lòng mình nhen lên một ngọn lửa vui vẻ, mang lại chút hơi ấm trong lòng. Nhưng cũng chẳng được bao lâu, chính phần kết của cuộc đối thoại nó chứng kiến đã khiến nó thấy đau lòng.
Hóa ra anh chỉ lợi dụng nó để rũ bỏ cô gái kia. Nó thấy thương thay cô gái ấy 2 năm ở bên anh, nhưng chỉ một câu nói của anh mà cô phải từ bỏ tất cả. Nó không muốn phải chứng kiến thêm nữa nó không muốn thấy cảnh cô gái kia khóc vì người mà nó đã từng yêu.
Khi vừa quay đi nó bị một bàn tay kéo lại, ngay trước mặt mọi người anh đã đặt lên môi nó một nụ hôn mãnh liệt. Tham lam như muốn nuốt trọn lấy đôi môi mềm mại và nồng ấm của nó. Mất 5s để bình tĩnh vì nụ hôn bất ngờ của anh.
Nó muốn lắm nhưng không thể chấp nhận được việc này. Anh dùng nó để tổn thương người con gái kia, chẳng phải là 2 năm trước cô gái kia cũng cùng anh đã dùng một nụ hôn như vậy mà làm tổn thương nó hay sao?
Nó không muốn lại chơi trò này nữa, cố thoát khỏi vòng tay của anh nhanh hết mức. Thật nhanh anh cảm nhận được mùi máu tanh nồng trong miệng mình. Nó đã cắn vào môi anh để từ chối nụ hôn này, nó không chấp nhận anh. Điều này không chỉ làm anh mà làm tất cả mọi người chứng kiến ngạc nhiên. Tất cả còn chưa kịp hoàn hồn vì hành động của anh lại đứng hồn vì nhìn thấy khóe miệng anh chảy màu.
Minh Huyền không ngoại lệ, cô chứng kiến việc anh đặt lên môi nó nụ hôn kia và ngay sau đó là nhìn thấy anh bị nó cự tuyệt. Chẳng phải đó là người mà anh nói là người mà anh yêu sao? Tại sao lại như vậy? Cô thật không hiểu vì sao anh lại từ bỏ cô để theo đuổi nó. Cô quay lưng đi về phía chiếc Audi màu thanh thiên nơi có một người con trai luôn là chỗ dựa của cô.
Cô không muốn phải chứng kiến thêm một màn tình cảm mùi mẫn nào của hai người kia nữa, cô cũng quay đi không để anh nhìn thấy những giọt nước mắt đang chảy dài trên gò má thanh tú của mình. Nhưng những giọt nước mắt ấy đã không thoát khỏi ánh nhìn của hai chàng trai.
Chính lúc mà Minh Huyền bước lên xe Mỹ Linh đã nhìn thấy bóng hình mình cô luôn mong nhớ. Là Kenvin, là Kenvin mà Mỹ Linh luôn luôn nhớ đến. Mỹ Linh cố đến bên chiếc xe nhưng không kịp, chiếc xe ấy nhanh chóng lao đi. Mỹ Linh cố sức chạy theo chiếc xe như người bị mất hồn nhưng không kịp, ngay cả một làn khói mỏng Mỹ Linh cũng không thể bắt kịp. Trước hành động đó, khiến cho mọi người lại một phen kinh ngạc. Một trong ba đại tiểu thư điình đám của Royal lại có hành động kì lạ như vậy.
Qủa thật là ngày hôm nay có quá nhiều chuyện khiến cho người ta kinh ngạc tại trường Royal.
Mọi chuyện đã khiến nó, San San và Mỹ Linh tập trung tại vọng đình để nói chuyện. Nhưng không ai nhìn thấy Triết Vũ đâu cả ngay sau khi chiếc Audi chở Minh Huyền đi.
“ Mọi chuyện là như thế nào vậy Vi? Mình không hiểu vì sao cậu lại từ chối tình cảm của Gia Anh dành cho cậu. Còn Linh nữa rốt cuộc cậu nhìn thấy ai trên chiếc xe ấy mà lại chạy theo như vậy? Thật là khó hiểu cả hai người” – San San vừa nói vừa nhìn 2 cô bạn như 2 tên tội phạm.
“ Mình và anh ta không còn gì nữa cả. Mình không muốn bị anh ta lợi dụng để chà đạp lên tình cảm của người con gái khác như vậy” – nó nói rồi lại gieo mình xuống chiếc sofa của mình như thể thiên hạ vẫn thái bình.
“ Vậy còn Linh?” – cả hai người đồng thanh quay sang hỏi Mỹ Linh.
“ Mình… mình …………………” – cô ấp úng mãi không nói nên lời và không biết có nên nói ra chuyện của mình và Kenvin hay không nữa.
|
link góp ý: http://chemgiophong.clubme.net/t182-topic_________________ “ Ai nói rằng có cánh mới là thiên thần Ai nói rằng thiên thần thì phải có cánh Không có cánh em vẫn là thiên thần Em là duy nhất Thiên thần trong lòng tôi" My Fic: THIÊN THẦN KHÔNG CÓ CÁNH |
|  | | Vic Chém Xoắn Khó Đỡ


 Tổng số bài gởi: 848 Điểm bài gởi: 1136 Yahoo: keodang242
Kim cương: 107 Birthday: 24/02/1994 Ngày tham gia: 30/03/2012 Xuân xanh: 19 Đến từ: Đảo Thiên Đường Châm ngôn sống: Đời là cái đinh - Tình là cái que - Người yêu là con vịt què - Loe ngoe đập phát chết ^^ Bang hội: Hội độc thân 12C4
 | Tiêu đề: Re: THIÊN THẦN KHÔNG CÓ CÁNH Wed Apr 11, 2012 9:35 pm | |
| Chap 16: Kevin | Spoiler: | | | “Là sao? Không lẽ cậu nhìn thấy ma?” – nó uể oải nhìn hỏi Mỹ Linh nó biết cô bạn này sẽ chẳng dễ dàng chịu nói ra sự thật một cách dễ dàng.
“ Có chuyện gì mà Linh lại giấu cả bọn mình. Cậu không coi tớ và Vi là chị em tốt à?” – San San nhìn cô và nói.
Lúc này khuôn mặt của Mỹ Linh của thật khó diễn tả, nhiều cảm xúc đan xen trong lòng cô. Vừa muốn nói ra tất cả với 2 người bạn của mình nhưng một phần naò đó trong cô khiến cô không cất lên lời. Nếu họ biết nhất định họ không cười cô nhưng sẽ mắng cô là ngốc. Thôi thì hãy cố giữ bí mật tới khi nào còn có thể:
“ Chỉ là người ngồi trong chiếc xe đó giống với Kenvin một người mà mình vô tình gặp ở Pari trong đợt du học vừa rồi.” – cô mong sao câu trả lời này sẽ làm cho Hạ Vi và Mỹ Linh thỏa mãn.
“ Chỉ là ? Nếu là bạn bình thường thì đâu cần phải chạy theo vội vã như vậy phải không San?” – nó nhanh chóng túm được sơ hở của Mỹ Linh trong câu trả lời.
“ Nếu thành thật thì cậu còn có khả năng được khoan hồng còn nều không thì…” – San San chưa nói hết câu mà nó và San San đã lao vào mà cù Mỹ Linh một trận.
Tiếng cười trong trẻo của 3 cô gái vang vọng khắp cả một khu hậu viên của Royal.
Gia Anh đứng từ xa nhìn lại, anh những tưởng bày tỏ tình cảm của mình với nó ngay trước mặt đông đảo mọi người thì nó sẽ hiểu ra anh yêu nó đến mức độ nào và sẽ quay lại bên anh. Nhưng anh không ngờ nó lại thẳng thừng cắn môi anh đến bật máu, hành động này của nó như một nhát dao xuyên thẳng vào tim anh. Hóa ra nó hận anh đến vậy, anh nghĩ như vậy mà không hề biết rằng trong sâu thẳm trái tim của nó vẫn luôn luôn có tình yêu sâu đậm nó dành cho anh.
Sau khi bị San San và nó cho một trận tơi tả thì Mỹ Linh cũng phải đầu hàng và tự động nói ra chuyện mà cô cố giấu kín bao lâu nay:
“ Thôi thôi.. Mình… đầu…hàng… mình xin nói, toàn bộ những gì các cậu muốn biết.” – cô vừa nói vừa nhìn 2 cô bạn của mình đang nhìn cô với ánh mắt của sói già nhìn cừu non, cô biết giờ mà nói dối thì chỉ còn nước dọn nhà lên Mặt Trăng để ở mà thôi.
Lấy hơi thật dài cô để cho mình trở về thời điểm khi mình vừa đặt chân đến Pari.
“ Mình gặp Kenvin tại một quán cà phê bên cạnh chân tháp Eiffel, anh ấy đã giúp mình chụp ảnh lưu niệm và giúp mình chuyển hành lý về trường. Tại nơi ấy, thiếu các cậu anh ấy đã giúp mình rất nhiều. Không biết từ lúc nào mình đã yêu anh ấy mất rất rồi.” – cô nói và nhìn đợi phản ứng từ phía nó và San San.
“ Ai da, Mỹ Linh của chúng ta ngây thơ quá. Sao cậu có thể yêu một người chỉ vì người ta giúp đỡ cậu chứ? Mà cậu có biết thân thế của anh ta như thế nào không?” – nó hỏi và nheo nheo đôi mắt màu hổ phách của mình,
“ Mình không hỏi nhiều về gia đình anh ấy, chỉ biết gia đình anh ấy kinh doanh trong nước và anh ấy chỉ ghé qua Pari trước khi anh ấy về Việt Nam thôi. Anh ấy được cho đi du học từ nhỏ ở Mĩ.” – cô lúng túng trả lời.
“ Trời ạ, Linh ơi là Linh cậu có bị làm sao không thế hả? Sao ngay chút thông tin về gia đình của anh ta mà cậu có thể bên cạnh anh ta chứ?” – San San than thở về cô bạn ngốc của mình.
“ Mình thấy anh ấy là người tử tế mà…….” – cô chưa nói hết câu thì tiếng chuông báo giờ học chiều bắt đầu giải thoát cho Mỹ Linh khỏi tay của nó và San San.
“ Tạm thời thế đã, chuyện này còn chưa chấm dứt đâu. Cậu nhớ đấy” – nó vừa nhìn Mỹ Linh đang nhe răng cười toe toét với nó vừa dứ dứ quả đấm vì phía cô bạn mình ngay trong lớp.
Nó quét mắt nhìn về phía chỗ ngồi của Triết Vũ cậu vẫn vắng mặt, không một lời thông báo với nó nào cả. Từ sau vụ buổi sáng nó không nhìn Gia Anh lấy một lần nào. Nó có xao động vì nụ hôn của anh nhưng mà nó không thể tiến tới với anh. Nó sợ mình không có khả năng giữ anh ở bên cạnh. Nếu nó cứ lạnh lùng với anh thì chẳng phải là nó sẽ tiếp tục được nhìn thấy anh sao?
Còn anh, anh muốn bảo bọc che chở cho nó nhưng nó cứ như con nhím xù lông lên khi anh tìm cách tiếp cận nó. Anh nghe từng giọt, từng giọt máu trong tim mình bị vắt kiệt mỗi khi nó lạnh lùng với anh như vậy.
Đến cuối buổi học, nó vẫn không thấy Triết Vũ đâu cả. Còn Mỹ Linh đã nhanh chân chạy trước nên nó và San San không thể tóm được Mỹ Linh để hỏi chuyện còn dở lúc ban sáng. Nó và San San chán nản kéo nhau đi shopping tại chuỗi của hàng thời trang của nhà San San. Cả buổi nó đi chơi rất vui vẻ nên tạm thời quên đi mọi chuyện không vui của ngày hôm ấy.
Đêm hôm ấy, trên đường phố vắng ngắt của đảo Thiên Đường chỉ còn ánh đèn đường mờ nhạt có bóng của một cô gái nhỏ bước đi không vững. không may cho cô gái nhỏ cô đã va vào một đám người đi ngược chiều minhg. Mà đúng hơn là đám người đó cố tình va vào cô để kiếm chuyện.
“ Cô em nhìn xinh thế mà lại phải cô đơn vậy sao được? Tối nay đi chơi với bọn anh đi. Đảm bảo cô em sẽ không bao giờ quên ngày hôm nay đâu. Hahaha….” – một tên có vẻ là người cầm đầu lên tiếng, trong tiếng nói tràn ngập sự ti tiện.
|
link góp ý: http://chemgiophong.clubme.net/t182-topic_________________ “ Ai nói rằng có cánh mới là thiên thần Ai nói rằng thiên thần thì phải có cánh Không có cánh em vẫn là thiên thần Em là duy nhất Thiên thần trong lòng tôi" My Fic: THIÊN THẦN KHÔNG CÓ CÁNH |
|  | | Vic Chém Xoắn Khó Đỡ


 Tổng số bài gởi: 848 Điểm bài gởi: 1136 Yahoo: keodang242
Kim cương: 107 Birthday: 24/02/1994 Ngày tham gia: 30/03/2012 Xuân xanh: 19 Đến từ: Đảo Thiên Đường Châm ngôn sống: Đời là cái đinh - Tình là cái que - Người yêu là con vịt què - Loe ngoe đập phát chết ^^ Bang hội: Hội độc thân 12C4
 | Tiêu đề: Re: THIÊN THẦN KHÔNG CÓ CÁNH Thu Apr 12, 2012 9:08 pm | |
| Chap 17: Một phần sự thật
| Spoiler: | | | “ Cô em nhìn xinh thế mà lại phải cô đơn vậy sao được? Tối nay đi chơi với bọn anh đi. Đảm bảo cô em sẽ không bao giờ quên ngày hôm nay đâu. Hahaha….” – một tên có vẻ là người cầm đầu lên tiếng, trong tiếng nói tràn ngập sự ti tiện.
Cô gái nhỏ không đủ sức chống lại đôi bàn tay của tên cầm đầu đang bóp chặt khuôn mặt thanh tú của cô gái. Loạng choạng cô không còn đứng vững, đôi mắt ánh lên sự tức giận
“ Bỏ ..bàn ..tay… bẩn …thỉu… của …mày.. ra ….khỏi.. mặ..t… ta..o….” – từng câu nói khó nhọc thoát ra khỏi làn môi nhỏ nhắn của cô.
“ Ha ha.. cô em nhìn như vậy đâu có thể bỏ qua được. Càng cứng đầu anh đây càng thích phải không bọn mày? Nếu ngoan ngoãn bọn anh còn nhẹ nhàng, nếu không thì…” – sau đó hắn di chuyển tay của mình xuống phía cổ áo của cô.
Phía sau hắn bọn đàn em cười lên sàng sặc như một lũ điên.
“ Nhìn cô em là muốn lắm rồi đó.” … “ Ha ha nhìn phê thật đấy.” … “ Hôm nay mình cùng nhau vui vẻ nhé.”
Một cảm giác ghê tởm đang dâng lên trong cô. Nếu là bình thường thì cô đã cho chúng một bài học rồi nhưng hôm nay cô đã uống qua nhiều không còn chút sức lực nào để chống lại nữa. Hôm nay, là một ngày tồi tệ của cô, đã mất đi vị hôn phu tương lai của mình giờ không khéo lại mất đi thứ quý giá nhất của đời người con gái.
Cô không muốn mình bị ô nhục trong tay của bọn vô lại này. Bằng chút sức lực nhỏ nhoi còn lại trong mình cô cố gắng vùng tay của mình ra khỏi hắn, vô tình móng tay của cô đã làm sước mặt của hắn, làm hắn như nổi điên lên.
“ Nhẹ không nghe, lại muốn tao dùng bạo lực à?” – nói là làm hắn dùng lực xé phanh chiếc áo của cô.
Trong cơn hoảng loạn cô hình ảnh của Gia Anh – một con người luôn luôn quan tâm và chăm sóc cô. Quả thật cô vẫn không quên được anh, trong lúc ấy như một hành động vô ý cô thốt nên
“ Gia Anh, cứu em với” – chính lúc này cô cũng không ngờ mình lại gọi tên anh.
Lại một tràng cười man rợ vang lên.
“ Đường vắng như vậy thì lấy đâu ra anh hùng mà cứu mĩ nhân hả cô em?”
Nhưng tất cả lại không ngờ được chính lúc ấy có một người con trai đang chạy tới với tất cả sức lực của mình. Chỉ trong chốc lát anh đã đến bên đám người ấy. Mùi bạc hà thoang thoảng quen thuộc trong gió làn cô như hoàn toàn tỉnh rượu. Hóa ra anh không hề hết yêu cô, vậy tại sao ban sáng anh lại đối xử với cô như vậy?
Cô không nhìn rõ khuôn mặt của người con trai ấy, chỉ nhìn thấy lưng của người con trai đó.
“ Buông cô ấy ra ngay lập tức” – giọng nói có một luồng sát khí nặng nề.
“ Ha ha, nhãi ranh đi chỗ khác chơi đi đừng cản trở việc tốt của các anh” – cả lũ vẫn cười mà không hề nhận ra từng nét mặt của anh đã không còn tệ hơn được nữa.
“ Tôi đã cảnh cáo các người rồi đấy nhé.” – anh nói và không để cho chúng có cơ hội phản ứng.
Từng đường quyền cước, anh luôn nhằm vào những chỗ hiểm của đối phương mà đánh. Quả thật, nhìn dáng người nho nhã không ai ngờ lực phát ra từng cú đánh của anh lại mạnh đến vậy. Những cú đá xoáy, đá hậu và tạt ngang tới tấp giáng xuống bọn vô lại. Cả bọn nhanh chóng bị người con trai ấy đánh cho tan tác. Lê lết trên mặt đất, cả bọn cố gắng tìm đường tháo chạy để lại cô gái nhỏ run rẩy vì sợ hãi.
Người con trai đến bên cô cởi bỏ áo khoác ngoài giúp cô choàng lên người. Cả thân ảnh cô vẫn run lên vì lạnh và sợ, miệng vẫn lẩm nhẩm gọi tên anh “ Gia Anh, Gia Anh..” – điều đó khiến cho trái tim của người con trai kia đau xót. “ Minh Huyền, nhìn tôi này, tôi không phải thiếu gia Gia Anh. Tôi là Triết Vũ này.” – lúc này Triết Vũ không ngừng lắc vai cô muốn làm cô tỉnh táo lại.
“ Không mùi hương này, giọng nói này là Gia Anh mà. Chính là anh, em không nhầm anh với người khác được’ – Minh Huyền lúc này nhìn chằm chằm vào Triết Vũ và không ngừng lắc đầu.
“ Cô bình tĩnh đi đã, tôi sẽ đưa cô về nhà. Mình sẽ nói chuyện này sau được chứ?” – Triết Vũ vừa nói vừa dìu cô đứng dậy.
Lúc này Minh Huyền ngoan ngoãn không chút chống cự lại cậu. Triết Vũ mang lại cho cô cảm giác an toàn không chút lo sợ.
Vậy là trên đường phố của đảo Thiên Đường, có bóng của hai người trải dài trên phố. Một cô gái nhỏ có khuôn mặt thanh tú gục trên vai của một chàng trai mà ngủ không chút ưu tư.
Triết Vũ đưa được Minh Huyền về biệt thự của nhà họ Ngô thì gặp Thuận Phong – anh trai của Minh Huyền là người rất ít xuất hiện trước giới truyền thông. Mặc dù học ở Sunshine nhưng anh cũng đã rất ít xuất hiện tại Sunshine.
Cả đêm, Triết Vũ được cho phép ở bên cạnh Minh Huyền vì dù sao cậu cũng là người có công cứu Minh Huyền.
Sáng ngày ra, Minh Huyền thức dậy đã thấy người con trai đêm qua cứu mình ở bên giường. Vẫn mùi hương ấy, vóc dáng ấy nhưng sao khuôn mặt của người ấy không phải của Gia Anh mà lại là Triết Vũ? Có nhiều thắc mắc mà bản thân cô không thể tự trả lời.
|
link góp ý: http://chemgiophong.clubme.net/t182-topic_________________ “ Ai nói rằng có cánh mới là thiên thần Ai nói rằng thiên thần thì phải có cánh Không có cánh em vẫn là thiên thần Em là duy nhất Thiên thần trong lòng tôi" My Fic: THIÊN THẦN KHÔNG CÓ CÁNH |
|  | | Vic Chém Xoắn Khó Đỡ


 Tổng số bài gởi: 848 Điểm bài gởi: 1136 Yahoo: keodang242
Kim cương: 107 Birthday: 24/02/1994 Ngày tham gia: 30/03/2012 Xuân xanh: 19 Đến từ: Đảo Thiên Đường Châm ngôn sống: Đời là cái đinh - Tình là cái que - Người yêu là con vịt què - Loe ngoe đập phát chết ^^ Bang hội: Hội độc thân 12C4
 | Tiêu đề: Re: THIÊN THẦN KHÔNG CÓ CÁNH Fri Apr 13, 2012 12:21 pm | |
| Chap 18 Sự thật | Spoiler: | | | Cô thức dậy và cảm thấy mình như đang trong đám sương mù. Không hiểu mình phải bắt đầu từ đâu, cô muốn nhanh chóng hiểu rõ tất cả. Minh Huyền dời khỏi chiếc giường để khỏi đánh thức Triết Vũ dậy, dù sao thì cậu cũng là người đã cứu cô đêm qua. Thế nhưng khi cô vừa đặt nhẹ chiếc áo khoác nên người cậu thì cậu đã tỉnh giấc. Muốn lưu lại chút quan tâm của cô nên anh vẫn giả vờ ngủ cho tới khi bóng của cô khuất sau cánh cửa.
Cậu xuống phòng khách của Ngô gia, đúng như một vị ân nhân quan trọng của nhà này. Ai cũng rất mực lễ độ với cậu đó là do Thuận Phong dặn dò mọi người trên dưới của Ngô gia. Lúc này, ông Ngô Trung và Trịnh Luân vẫn đang ở nước ngoài bàn về sự hợp tác của 2 nhà Trịnh – Ngô vì vậy mà Thuận Phong là người đứng đầu Ngô gia lúc này.
Hơn cả Minh Huyền, chính Thuận Phong là người mong muốn rốt cuộc mối quan hệ giữa 3 người Triết Vũ, Gia Anh và cô em gái yêu quý của mình – Minh Huyền. Đó là do Thuận Phong con muốn biết về mối quan hệ của Gia Anh và Hạ Vi – kẻ mà Thuận Phong vẫn luôn coi là đối thủ số 1 của mình tại đảo Thiên Đường này.
Sau khi dùng bữa sáng song, cả 3 người đều không tới trường. Minh Huyền do vẫn chưa hết hoảng sợ và do Thuận Phong không muốn cho cô đi cho tới khi cô hoàn toàn ổn định tâm lí. Triết Vũ thì bị 2 người kia giữ lại để hỏi làm rõ mọi chuyện. Thuận Phong cũng vì lí do đó mà không đến trường hay công ty vào ban sáng.
Nhẹ nhàng đặt tách cà phê xuống bàn cẩm thạch trắng, cần có ai đó phá vỡ không khí yên tĩnh đến đáng sợ trong căn phòng này nên Triết Vũ quyết định cất tiếng
“ Không phải hai người đang có rất nhiều thắc mắc sao, sao không hỏi tôi đi?”
Chính là câu nói là Thuận Phong và Minh Huyền đang đợi câu nói này của cậu. Nhiều điều họ muốn biết nhưng lại không biết phải bắt đầu từ đâu.
“ Tất cả, tôi muốn biết tất cả sự thật” – Thuận Phong nói sau khi có một chút thoáng suy tư trên khuôn mặt.
“ Em chỉ muốn biết tại sao anh lại cứu em đêm qua.” – Minh Huyền nhỏ nhẹ lên tiếng.
Chậm rãi, cậu đưa ánh mắt mình nhìn thẳng vào mắt của 2 người ngồi đối diện mình. Không để họ đợi lâu cậu trả lời bằng một giọng nói hết sức bình thản nhưng cũng rất thật lòng:
“ Đơn giản vì tôi yêu em Minh Huyền ạ. Ngay lần đầu gặp em tôi đã yêu em. Và bây giờ thì tôi yêu em đến điên cuồng” – câu trả lời này khiến cho Thuận Phong và Minh Huyền hóa đá ngay tức khắc.
Không thể nào như vậy được, Minh Huyền không tin vào tai mình , sao lại có người yêu cô dù chỉ gặp cô có vài lần. Không kìm nén được sự tò mò cô muốn biết rõ lý do vì đâu anh lại nói như vậy.
“ Sao lại như vậy? Anh đang đùa em đấy à? Em và anh có gặp nhau vài lần trong vòng 2 năm qua.” – cô nhìn thẳng vào anh.
“ Thật sự là trong 2 năm qua, tôi luôn bên em ở bất cứ đâu.” – cậu vẫn tiếp tục nói mặc cho Thuận Phong và Minh Huyền tiếp tục không hiểu gì.
“ Anh có tỉnh táo không vậy? Trong 2 năm qua người luôn ở bên em là Gia Anh cơ mà? Sao lại là anh được.?” – mặc dù cô hỏi vậy nhưng quả thật cô có cảm giác thật thân quen với Triết Vũ, ngay cả mùi hương và vóc dáng cũng đúng là người con trai luôn bên cô. Nhưng có một điều làm cô không hiểu đó là khuôn mặt ấy là của Gia Anh. Đó là lý do khiến cô phải Triết Vũ.
“ Tôi hoàn toàn tỉnh táo, tôi yêu em thật lòng và chính vì thứ này mà tôi đã được ở bên em trong suốt thời gian qua.” – vừa nói cậu vừa mang lớp hóa trang được làm theo công thức đặc biệt khiến cho cậu có khuôn mặt giống Gia Anh. Vì hành động này của cậu mà 2 người kia lại được sock tập 2, trước mặt họ là một Gia Anh giống với bản gốc 100%.
“ Tôi cần một lời giải thích cho mọi chuyện. Thật là rắc rối quá.” – Thuận Phong lúc này mới lên tiếng.
“ Em cũng không hiểu vì sao anh lại ở bên trong khi người em sẽ kết hôn là Gia Anh.” – Minh Huyền phụ họa.
“ Qủa thật chuyện rất dài. Ngày đầu tiên tôi gặp em chính là ngày sinh nhật 15 tuổi của Gia Anh và người hôm ấy đính hôn cũng em chính là tôi. Lý do mà tôi thay thế Gia Anh là do ý muốn của Trịnh Luân – ông chủ của tôi, cũng là cha của Gia Anh. Để ngăn cản tình yêu của Gia Anh và Hạ Vi – con gái của kẻ thù của Trịnh Luân nên ông ta đã ép Gia Anh đính hôn với em. Chính trong đêm ấy, thiếu gia đã tự sát để bảo vệ tình yêu của mình và tôi đã thay thế thiếu gia Gia Anh. Và về sau, ông ta xóa bỏ trí nhớ của Gia Anh rồi đưa em và thiếu gia ra nước ngoài nhưng chính thiếu gia là người đã đề nghị tôi và cậu ấy đổi vị trí cho nhau vì cậu ấy không yêu em cho dù mất trí nhớ. Trong 2 năm ở cạnh em là 2 năm hạnh phúc nhất trong thời gian đã qua của cuộc đời tôi.” – Triết Vũ nói ra toàn bộ những gì mà mình đã giữ trong lòng mình.
Đến đây, từng giọt nước mắt đã lăn dài trên khuôn mặt của cô. Thì ra 2 năm qua cô luôn yêu một người khác dưới vỏ bọc của Gia Anh. Cô luôn cảm thấy xa cách với Gia Anh cũng vì lý do này bởi vì người thật sự ở bên và chăm sóc cho cô là Triết Vũ. Thì ra, cô đau khổ khi bị Gia Anh làm tổn thương ngày hôm qua nhưng Triết Vũ còn đau khổ gấp vạn lần khi không thể công khai tình yêu của mình với cô.
|
link góp ý: http://chemgiophong.clubme.net/t182-topic
_________________ “ Ai nói rằng có cánh mới là thiên thần Ai nói rằng thiên thần thì phải có cánh Không có cánh em vẫn là thiên thần Em là duy nhất Thiên thần trong lòng tôi" My Fic: THIÊN THẦN KHÔNG CÓ CÁNH |
|  | | Vic Chém Xoắn Khó Đỡ


 Tổng số bài gởi: 848 Điểm bài gởi: 1136 Yahoo: keodang242
Kim cương: 107 Birthday: 24/02/1994 Ngày tham gia: 30/03/2012 Xuân xanh: 19 Đến từ: Đảo Thiên Đường Châm ngôn sống: Đời là cái đinh - Tình là cái que - Người yêu là con vịt què - Loe ngoe đập phát chết ^^ Bang hội: Hội độc thân 12C4
 | Tiêu đề: Re: THIÊN THẦN KHÔNG CÓ CÁNH Sat Apr 14, 2012 7:33 pm | |
| Chap 19 Bước ngoặt
| Spoiler: | | | Ngay lúc này cô không biết là mình đang yêu ai nữa, là người mang hình dáng giống hệt Gia Anh nhưng yêu thương cô hay là hình bóng của Gia Anh thật sự người mà cô phải lây làm chồng. Đất dưới chân cô như biến mất hút cô vào không gian sâu thẳm.
Tâm trạng của Minh Huyền rối loạn, bỏ mặc cho Triết Vũ và Thuận Phong dưới phòng khách, cô đi nhanh về phía phòng mình và khóa trái cửa lại. Minh Huyền muốn chốn tránh hiện thực ngay trước mắt dù chỉ là trong giây lát. Mặc cho Triết Vũ và Thuận Phong gọi cửa bên ngoài cô chím đắm trong những kỉ niệm và những suy tư.
Quả thật, ngày hôm trước khi chứng kiến cuộc đối thoại của Gia Anh và Minh Huyền lại nhìn thấy những giọt nước mắt của Minh Huyền nên Triết Vũ đã không yên tâm mà đi theo cô cả ngày. Đúng như cậu dự đoán Minh Huyền đã uống rất nhiều và suýt nữa xảy ra chuyện nếu như Triết Vũ không có mặt ở đó.
“ Ngay bản thân tôi còn thấy bất ngờ nữa là em gái tôi. Trong suốt 2 năm qua, con bé đã dành rất nhiều tình cảm cho một Gia Anh mà cậu đóng thế để rồi bây giờ phát hiện ra người đó là giả mạo. Tôi mong là cậu sẽ hiểu cho con bé và xin cảm ơn cậu vì mọi việc cậu đã làm cho nó.” – Thuận Phong nhẹ nhàng lên tiếng, vừa nói anh vừa nhìn vào cánh cửa phong Minh Huyền. Triết Vũ hết sức ngạc nhiên vì câu nói này của Thuận Phong, một con người cao ngạo lại nói được lời cảm ơn vì em gái của mình. Xem ra tình cảm anh em giữa Minh Huyền và Thuận Phong khá tốt, xem ra cậu có thể lợi dụng Thuận Phong để thực hiện bước tiếp theo của kế hoạch rồi.
“ Không có gì đâu, tôi chỉ là mong muốn Minh Huyền được vui vẻ thôi. Bây giờ cũng đã muộn, chào anh tôi về” – vừa nói cậu vừa đưa tay ra để bắt tay Thuận Phong để chào tạm biệt.
“ Hẹn gặp anh một ngày không xa” – Thuận Phong lên tiếng. Không biết từ lúc nào anh trở lên hứng thứ với Triết Vũ một phần vì cậu ta quan tâm tới Minh Huyền, một phần vì anh có thiện cảm với người mang tên Triết Vũ này.
“ Tạm biệt” – đó là câu nói cuối cùng của Triết Vũ trước khi cậu quay lưng và đi về phía cửa của ngôi biệt thự.
Lúc này, tại một thành phố cách đảo Thiên Đường cả nửa vòng trái đất có một cuộc trao đổi, mà điều kiện của cuộc trao đổi ấy ai nghe cũng phải thấy hết sức vô đạo. Hai người đàn ông đã mang hạnh phúc của con cái họ để có thể liên minh lại với nhau. Họ muốn dùng một mối quan hệ hôn nhân để duy trì mối liên minh ấy.
Những người tham gia vào cuộc hôn nhân oan nghiệt kia là chính là con trai, con gái của họ. Không cần biết chúng có yêu nhau hay không nhưng chắc chắn phải ép chúng kết hôn trong thời gian ngắn nhất. Vâng, không ai khác 2 người đó chính là Trịnh Luân và Ngô Trung. Cả hai đều đang nóng lòng muốn thúc đẩy hợp tác giữa An Phát và Độc Long.
Nếu có Độc Long là chỗ dựa thì nghiễm nhiên An Phát sẽ có cơ hội gây khó dễ cho tập đoàn Thái Sơn của gia đình Hạ Vi. Độc Long cũng vậy nếu nhanh chóng có thể liên minh với An Phát thì chẳng phải An Phát đã trở thành bộ máy rửa tiền cho Độc Long hay sao?
Suốt 2 năm qua, đã để cho Minh Huyền và Gia Anh một khoảng thời gian khá dài đủ để chúng hiểu về nhau và đi tới một cuộc liên hôn.
Đó là kế hoạch của 2 lão cáo già ấy, nhưng cả hai đều không ngờ được trong khi cả 2 dời khỏi đảo Thiên Đường chưa đầy 3 tháng mà có rất nhiều chuyện thay đổi.
Lại nói về Hạ Vi, nó nhanh chóng nhận ra Triết Vũ không hề đơn giản như vẻ bề ngoài. Tối hôm ấy, Triết Vũ không về nhà, Hạ Vi bắt đầu cho người điều tra hành tung của Triết Vũ. Kết quả thật bất ngờ, Triết Vũ không những đã đi theo Minh Huyền cả ngày mà lại còn ở lại Ngô gia cả đêm. Vẫn là chưa đủ nếu như cô không biết về mối quan hệ của Triết Vũ và Trịnh Luân thông qua những thông tin mà thám tử cung cấp cũng như thông tin mà San San và Mỹ Linh đã nói cho cô biết khi bị cô hỏi dồn.
“ Triết Vũ rốt cục anh là ai?” – nó vừa hỏi vưa nhìn vào đống hồ sơ trên bàn của mình. Đúng lúc này, nó nhận được thông báo của bà Trần là Triết Vũ đã về nhà.
“ Dì có thể bảo Triết Vũ nên gặp cháu ngay được không? ” – nó nói vào bộ đàm và chờ đợi.
Đã đến lúc phải kết thúc hợp đồng với Triết Vũ rồi. Nó không thể tiếp tục giữ một người rất có khả năng là người của Độc Long ở bên cạnh được. Nó cũng rất thắc mắc nếu là người của Độc Long thì tại sao cậu không hề hại nó hay làm hại tới Ngọa Long dù chỉ là một chút. Nếu không phải vì những thắc mắc này thì có lẽ ngay cơ hội bước chân vào cổng của nhà nó Triết Vũ cũng không có.
Có tiếng gõ cửa phòng nó, nén lại hơi thở và thu xếp lại đống giấy tờ trên bàn lại nó lên tiếng: “ Mời vào” – thanh âm lạnh lẽo xảu nó khiến cho Triết Vũ dũ chưa nhìn thấy mặt nó cũng có thể cảm nhận được một việc gì đó trong phòng đợi cậu bước vào.
|
link góp ý: http://chemgiophong.clubme.net/t182-topic_________________ “ Ai nói rằng có cánh mới là thiên thần Ai nói rằng thiên thần thì phải có cánh Không có cánh em vẫn là thiên thần Em là duy nhất Thiên thần trong lòng tôi" My Fic: THIÊN THẦN KHÔNG CÓ CÁNH |
|  | | |
| Trang 2 trong tổng số 4 trang | Chuyển đến trang : 1, 2, 3, 4  |
| | Permissions in this forum: | Bạn không có quyền trả lời bài viết
| |
| |
| |
|